Thưa Quý Vị và Các Bạn,

Cách đây không lâu, tôi có người bạn gửi cho xem đoạn YouTube ngắn do “cộng đồng mạng” ở Việt Nam thu và đưa lên. Trong YouTube thu lại cảnh một anh thanh niên khoảng 30 tuổi đánh một ông lão khoảng 70 tuổi, bên cạnh có một bà già cũng tầm tuổi đang quỳ lạy, van lơn và can ngăn người thanh niên đang đánh ông lão kia hết sức thương tâm và tội nghiệp. Tôi tìm hiểu và biết được người thanh niên đó chính là đứa con ruột của ông bà cụ kia!

Sau khi xem đoạn clip đó, tôi hoang mang, bàng hoàng; lòng tôi phẫn uất và căm giận, đầu óc tôi nặng trĩu nghĩ về luân thường đạo lý của con người trong xã hội VN hôm nay.

Xin hãy thông cảm và tha thứ cho tôi nếu tôi quá lời vì “vơ đũa cả nắm” mặc dù tôi tin tưởng đấy là một phần tử rất nhỏ, rất ít trong xã hội. Tuy nhiên, sau những lần theo dõi các tin tức và những tình trạng về lĩnh vực đạo đức đang xuống cấp, các tệ nạn đang xảy ra, tôi nghĩ hẳn phải có nguyên do.

Các bạn thân mến,

Dù sinh ra trong hoàn cảnh chiến tranh 1960 – 1975, tôi vẫn được hấp thụ nền giáo dục căn bản về nhân tính và đạo đức con người; về luân thường đạo lý, kính trên nhường dưới, tiên học lễ hậu học văn, về sự thành thật, biết san sẻ tình người “một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ” v,v… Thưa, môn học đó chính là Đức Dục.

Ai cũng nhận thấy tầm quan trọng của đức dục bởi môn này dạy và rèn luyện cho giới trẻ về nhân cách, về những đức tính nêu trên. Các môn học này được học ngay từ những ngày đầu tiên, những ngày đầu đời khi mới vào lớp học. Và chính nhờ thế, những điều căn bản về đạo đức này đã ăn sâu trong máu, trong tiềm thức của tôi cho đến hôm nay. Trong khi đó và thử hỏi nền giáo dục hôm nay có được tương xứng như vậy không? Thay vì những lớp “khai tâm” ta nên dạy những lễ nghĩa, những luân thường và đạo lý để trở thành một con người nhân bản khi lớn lên. Nhưng tiếc thay, xã hội VN, nhất là giới trẻ, đang đến hồi báo động vì đạo đức và văn hóa xuống cấp bởi những tình trạng hư hỏng của học sinh, hổn láo trong học đường, ma túy, xì ke, bạo lực khắp mọi nơi, gian lận thi cử, v,v… Vậy, nguyên nhân do đâu?

Xin thực lòng trả lời: bởi vì nền giáo dục hiện tại coi nhẹ về môn học đức dục này.

Định nghĩa về đức dục là gì?

Môn học đức dục cũng có thể gọi là đạo đức học – bao hàm về đức hạnh cá nhân; mà đức hạnh thì luôn chuẩn mực giá trị trong tư cách, lời nói và hành động. Cũng thế, đức hạnh thì có những tương quan với nhau là:

– Hiểu biết đạo đức

– Cảm nhận đạo đức

– Hành động đạo đức

Đạo đức ở đây tôi muốn nói là đạo đức của con người mà không phải đề cập đến đạo đức về tôn giáo hay các môn phái… Cũng thế, đức hạnh tốt tất phải biết điều tốt, muốn làm điều tốt và thực hành điều tốt, cần phải có:

– Tập quán tốt của tâm trí

– Tập quán tốt của tình cảm

– Tập quán tốt của hành động

Bất cứ một nền giáo dục nào nếu không tha thiết đề cao môn học đức dục cho con em hôm nay, thì hệ quả của văn hóa bóng tối sẽ len lỏi trong đời sống của ngày mai, sẽ dấy lên những tệ nạn, và đảo lộn giá trí đạo đức trong đời sống.

Làm sao có thể con em chúng ta phán đoán được cái đúng, cái phải, thiết tha đến điều tốt, điều lành, điều ngay…, trong khi chúng ta là người lớn đang làm những điều ngược lại !?

Tôi xin đan cử một vài sự việc tiêu biểu trong học đường hôm nay, vì có những môn học vô tình gây thêm lòng hận thù trong lòng con em, thậm chí những câu chuyện bịa đặt anh hùng, những bài toán cộng trừ nhân chia mà đơn vị và hàm số là những lính Mỹ, lính Tây, lính Tàu bị thua trận, bị bắn rơi… Những câu chuyện thêu dệt không nên có, bị nhồi nhét, nhồi sọ, vấy bẩn những tâm hồn đơn sơ trong sáng như tờ giấy trắng. Hệ quả là hôm nay đã đến lúc nền giáo dục ấy ảnh hưởng và trả lời qua những gì chúng ta đang nhìn thấy trước mặt.

Đọc tin tức VN và biết được : “tình hình đang báo động vì đạo đức lớp trẻ đang xuống cấp trầm trọng. Nhất là ở Sài – Gòn và Hà – Nội, giới trẻ tấp nập dùng chất gây nghiện như ma túy, cần sa, thuốc lắc, ngáo đá, kẹo cao su cần sa, ma túy, bóng cười, cờ bạc, bia rượu, mãi dâm… sảy ra những câu chuyện thương tâm; trộm cướp, chém giết, hảm hiếp, ấu âm, ấu dâm…. Biết bao tai nạn để lại bao đau khổ cho người dân”.

Nếu được giáo dục đúng mức, tôi tin tưởng người con 30 tuổi kia không thể phạm đến tội tày trời đánh cha ruột của mình như thế.

Nếu muốn tuổi trẻ là tương lai và rường cột của nước nhà. Trước khi chưa muộn, xin chú trọng nền giáo dục những điều căn bản và dễ nhất, đó là : biết giá trị về đạo đức, biết ý thức về tội lỗi. Học liêm chính, thành thật, học biết ơn, biết xin lỗi và biết sửa lỗi. Vâng, đầu tiên chỉ cần thế thôi !

Tôi luôn ước mong và rất thật lòng dù sống dưới thể chế hay một quốc gia nào đi nữa, cũng xin chú trọng đến nền giáo dục, quan tâm đến đạo đức, nhân bản và luân thường đạo lý của con người.

Bài hát Ơn Cha Mẹ là cảm xúc (cũng có thể là “bức xúc”) của tôi sáng tác sau khi xem clip con đánh cha nói ở trên. Câu hát đầu tiên tôi viết : “Kính Cha kính Mẹ mới thật là người” có phải gây sốc cho bạn lắm phải không ? Mà quả thật, nếu sống không có hiếu đạo với cha mẹ của mình thì chỉ là loài súc sinh mà thôi (Súc sinh dịch ra tiếng Mỹ là animal đấy !)

Xin chia sẻ đến Quý Vị và Các Bạn bài hát Ơn Cha Mẹ qua YouTube sau đây :

https://m.youtube.com/watch?v=lGp1bmShVv8

Karaoke : https://m.youtube.com/watch?v=g9Xxj3cBEfk

Sheet Nhạc PDF:

Không quên xin cám ơn anh Minh Dương đã làm video và diễn ảnh rất ý nghĩa cho bài hát này.

Trân trọng,

Văn Duy Tùng